Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Tình Cảm Con Người Thật Đáng Sợ

(Anh ơi, có phải con người là đáng sợ nhất)
Anh trả lời: Đúng đó em, nhưng chưa trúng...
4 năm yêu nhau chưa bao giờ em nghĩ tụi mình sẽ có lúc thực sự chia tay vì em không đếm hết được mình chia tay đã bao nhiêu lần !?. và sau những lần lành lại tình cảm tụi mình lại càng khăng khít hơn, lời anh hứa càng chất đầy thêm trong em … Đúng thật là trong tình yêu không có gì là không thể xảy ra, càng ngọt ngào bao nhiêu thì cũng đắng cay bấy nhiêu. Thời gian anh yêu thương em đến bỏ rơi em chỉ trong vài câu nói đơn giản, không một lý do chính đáng, không một giải thích vì sao, kể cả một lần nói chuyện tử tế …

Con người là đáng sợ nhất.
Qua những lần tình cờ xem điện thoại anh, em biết anh có quen một người nữa ngoài mình. Nói thì sến nhưng thật tình tim em rỉ máu, nước mắt không ngừng chảy vì quá đau lòng, bởi có nằm mơ em cũng không mơ ra.

Con người là đáng sợ nhất.



Tưởng tượng thử, trong gần hai tháng, anh vừa yêu thương em, vừa cầu xin tình yêu ở một người khác mà em không hề hay biết. Không phải em vô tâm anh ơi, mà vì em quá tin anh, anh đã làm em tin tưởng tuyệt đối, nên lúc biết được sự thật em như rớt xuống vực thẳm, đầu tê buốt, tim nhói trong lồng ngực, ruột gan quặn thắt hết lại, … Chỉ vì anh bỏ rơi em một cách vô tình, thản nhiên, … vui vẻ bên cuộc tình mới. Anh bỏ mặc em cùng nỗi giằng xé tâm can, anh vô tâm trước cảm giác đau đớn em đang chịu đựng. 4 năm tan như bong bóng xà phòng, 4 năm nào có nghĩa gì với anh ???

Con người là đáng sợ nhất.



Vì anh vô cảm không nhớ chính anh đã biết bao lần sợ mất em, vẫn còn đây, những dòng chữ, chất chứa những nỗi niềm, những điều ruột gan anh thổ lộ cùng em: “anh sợ lắm, anh không muốn mình xa nhau, anh sợ ai đó sẽ cướp mất em của anh, anh sợ cái cảm giác cô đơn khi không có em. Ngày người khác đi chơi thì hai đứa mình lại xa nhau, anh sợ lắm, buồn lắm. Lúc anh đi ngoài đường, thấy người ta ôm nhau, hôn nhau, lòng anh đau thắt, anh thèm khát cái cảm giác đó. Người anh như vô hồn, mọi cảm giác, kỷ niệm của hai đứa hiện ra trong đầu anh. Anh buồn không tả nổi, anh hối hận lắm. Tại sao? tại sao khi có em bên cạnh anh không nắm lấy??? 5 năm, một thời gian rất dài, nó có thể làm mình mất đi tất cả khi không có lòng tin. Anh không muốn có một cái gì đó làm thay đổi tình cảm của hai đứa mình và anh căm thù cái gì chia cách hai chúng ta. Thời gian! anh sợ thời gian ….” đọc những dòng anh ghi, em bất chợt nhìn xa xăm và tự hỏi đây là anh sao?? Đã có lúc anh sợ thời gian làm em thay đổi, đã có lúc anh hụt hẫng vì thiếu sự quan tâm của em, đã có lúc anh tuyệt vọng khi em rời xa anh, đã có lúc …, vậy mà giờ … giờ anh chỉ nói một câu: “ thời gian sẽ chôn vùi tất cả!” lạnh lùng, nhẫn tâm. Một câu nói làm những gì anh đã ghi trở nên buồn cười - cười ra nước mắt.

Con người là đáng sợ nhất.



Anh lừa dối em tất cả mọi thứ trong khi em tin anh vô tội vạ, tin một cách khờ khạo, bởi áp lực công việc anh quá nhiều, em không muốn gây thêm phiền nhiễu cho anh bằng những lời tra hỏi. Anh nói gì, em biết vậy thôi… Trong thời gian anh nói anh đi làm, anh đi này, đi kia,….., thật ra, có lúc anh hẹn người ta đi chơi và em ở nhà … đợi anh, đợi rất lâu, rất lâu,… và anh về, hờ hững…. em buồn và giận anh, lúc đó chỉ cần anh năn nỉ một xíu thôi, chỉ cần một xíu thôi là em đã tan ra rồi vì thương anh bận công việc nhiều vất vả … nhưng anh nào hay ….. nhưng em nào hay ….

Con người là đáng sợ nhất.



Những ngày liên tiếp kể từ lúc em ngờ nghệch nhận ra sự thật quá phủ phàng, nước mắt em thấm ướt cả áo, cả gối nằm, cả nhừng kỷ niệm dồn dập trong tim. Tự nhiên em cảm giác sợ trời lạnh, dù em là người vô cùng yêu mùa đông, em sợ trời tối, sợ bóng đêm ….. những thứ khoá chặt em trong sự cô đơn, lạc lõng...Những buổi tối em không hề ngủ bởi em sợ lúc ngủ em sẽ mất them thời gian nghĩ về anh, em nghĩ về anh theo từng nhịp thở. Thời gian trở nên nặng nề, chậm chạp, kéo lê em đi như một cực hình. Con tim em quá yếu ớt để chịu đựng được, nó như vỡ tan ra, từng mảnh ghiêm chặt vào thẳm sâu đáy lòng, chan chứa những kỷ niệm, những lời ngọt ngào âu yếm, những lời hứa cua anh. Em không thể làm gì nổi, thậm chí cả việc chăm sóc bản thân, ăn gì cũng như đang phải nuốt ngụm thuốc đắng, chèn ở cổ họng, không nuốt xuống được… Em chợt nhận ra …

Con người là đáng sợ nhất.



Anh đã từng ghi: “… ai làm em của anh buồn, khổ thì anh không chịu được. Chính anh đôi lúc làm em buồn nhiều và anh rất đau, đau lắm em à. Nhưng đôi khi anh làm vậy là do anh cảm thấy hụt hẫng vì thiếu sự quan tâm của em. Anh cần sự quan tâm của em lắm, vì đó là cái mà anh yêu, yêu nhất ở em, nó làm tình cảm mình trở nên nhiều hơn, nhiều hơn bất cứ lúc nào hết. Anh luôn học một chữ “Nhẫn”, anh phải nhẫn, anh chỉ thiếu một chữ nhẫn thôi. “THẬT” anh luôn thật. “ TÂM” anh cũng có…. Anh sẽ là một người như em muốn, em của anh à”…. Bây giờ, em cảm thấy anh phải trả giá rất đắt mới học được chữ “Nhẫn”, bởi để có được Nhẫn như ngày nay anh đã để mất đi cái THẬT và cái TÂM của anh mất rồi ….anh ơi…. “ Anh mong chờ giây phút được bên em, anh không biết mình sẽ hạnh phúc đến mức nào, nhưng anh tin anh là người hạnh phúc nhất trên đời. Lúc em bị đau, anh ước gì lúc đó anh ở bên em dỗ dành cho em bớt đau. Anh sẽ làm Ếch cho em cười, làm bò cho em cưỡi, em có thể đánh, có thể cắn,… làm gì em thích. Em có biết trên đời này anh chỉ yêu có một mình em không hả? Vì em anh sẵn sàng làm mọi thứ. Trong mắt người khác em thế nào anh không cần biết nhưng trong anh em luôn là số 1! Không ai hơn em của anh hết. Có nhiều điều anh muốn nói với em lắm nhưng anh không nói bằng miệng, anh sợ gió sẽ thổi bay mất, anh phải ghi ra, để nó mãi ở đây, trong tim anh và tim em … Anh yêu em, yêu biết bao ….. viết ra giấy thậm chí anh cũng sợ không đủ giấy để mà ghi nên anh ghim chặt vào đầu vào tim anh luôn rồi ….” ….nhiều lắm, nhiều lắm những tình cảm anh dành cho em. Những tờ giấy lúc xưa đẫm nước mắt hạnh phúc, giờ một lần nữa thấm những giọt đau khổ…. Càng đọc em càng không tin, càng không tin…

Con người là đáng sợ nhất.



Anh nói gì, anh nói sao cũng được, phải cũng anh mà trái cũng anh. Anh nói yêu là anh chung tình, anh nói chia tay ….. là anh quen người khác ….Bất chợt nhớ hồi kia nghe ƯHP hát bài gì đó quên tên mất, chắc có hồi cũng không biết tên bài này nữa, chỉ nhớ mang máng một đoạn: “anh nói anh yêu em rồi anh chán anh chia tay, tình yêu với anh mong manh vậy sao….” thật lời lẽ vớ vẩn, nhạc nhẽo gì đâu nghe lùng bùng cả đầu, mà giờ đây, thấy tâm đắc lắm…. ít nhất với em nó quả là chung một câu hỏi….

Con người là đáng sợ nhất.

Đã ba tuần, tính đến thời điểm này em đã và đang sống trong một tâm trạng khủng khiếp, hụt hẫng, tổn thương không tả xiết. Cả cơ thể như không còn sức sống, mụ mị hẳn đi. Bởi không lường được anh sẽ đối xử với em như thế này. Có rất nhiều cách để chia tay, tại sao anh lại chọn cách này??? Nhất là với em, người mà anh hứa yêu thương suốt cuộc đời, người mà anh cũng cảm nhận được nỗi đau khi em bị người khác làm đau, đến độ anh đau luôn phần của em và nếu giết được họ thì anh cũng giết nữa … người mà anh tự nhủ vĩnh viễn không bao giờ làm cho buồn hay chịu đựng bất kỳ điều gì …

Mà cuối cùng….

Con người là đáng sợ nhất.
http://www.zing.vn/news/tinh-yeu-gioi-tinh/anh-oi-co-phai-con-nguoi-la-dang-so-nhat/a109274.html
Nguồn: 

Không có nhận xét nào: